Ngắm Tranh
Ngắm Tranh - một bài thơ đậm chất thủy mặc và tiền duyên, nơi tình yêu được nhìn như sự nối tiếp từ nhiều kiếp nhân sinh. Những hình ảnh “gió bụi”, “hồng trần”, “dòng sông”, “ngô đồng”, “thủy mặc” hòa quyện tạo nên một không gian vừa thực vừa mộng, vừa thanh tao vừa day dứt. Bài thơ không kể một chuyện tình rõ ràng, mà gợi cảm giác hai linh hồn từng đi lạc qua nhiều kiếp, mãi kiếm tìm và quẩn quanh bên nhau giữa cõi vô thường. Cái đẹp nằm ở sự lưng chừng: yêu mà không dám chạm, gần mà vẫn xa, như đứng trước một bức tranh cổ chỉ dám ngắm nhìn trong lặng im.
Dương Hà
Tác giả
NGẮM TRANH
(Dương Hà)
Kiếp trước em về trong gió bụi
Kiếp này ta ở lại hồng trần
Mây vờn qua núi mà si dại
Ta vờn em đó em biết không?
Kiếp trước em hóa thành dòng sông
Kiếp này ta quyện gió ngô đồng
Trắng trộn vào đen thành thủy mặc
Hai đứa trộn nhau hóa luân trầm
Kiếp trước em về hay thanh tú
Đôi bờ huyền hoặc nét vờn cong
Ta liếc mắt nhìn đâu dám chạm
Thiên thu tình ái có còn không...
Tháng 5/2026